Đái dầm? chữa bệnh đái dầm như thế nào?

Đái dầm? chữa bệnh đái dầm như thế nào?
Đái dầm? chữa bệnh đái dầm như thế nào?

Đái dầm hay còn gọi là tè dầm ở trẻ em hay còn gọi là đái dầm là hiện tượng nước tiểu bài tiết ra trên giường trong khi ngủ mà bản thân không hề hay biết hoặc xảy ra trong giấc mơ và chỉ sau khi tỉnh dậy mới biết. Hầu hết đều đơn giản và dai dẳng, tức là không có triệu chứng đi kèm nào khác ngoại trừ đái dầm, không có bệnh thực thể, kiểm tra thể chất và hóa học đều ở mức bình thường.

Đái dầm? chữa bệnh đái dầm như thế nào?
Đái dầm? chữa bệnh đái dầm như thế nào?

1. Trẻ đái dầm khi nào cần chú ý?

Nói chung, khi trẻ được 1 hoặc 1 tuổi rưỡi, trẻ có thể kiểm soát việc đi tiểu vào ban đêm và hiện tượng đái dầm đã giảm đi rất nhiều. Tuy nhiên, một số trẻ sau 2 tuổi, thậm chí 2 tuổi rưỡi mới có thể kiểm soát được việc đi tiểu vào ban ngày, ban đêm trẻ vẫn thường tè dầm, đây vẫn là hiện tượng bình thường. Hầu hết trẻ em không còn đái dầm ban đêm sau 3 tuổi.

Tuy nhiên, nếu trên 3 tuổi mà trẻ vẫn đái dầm, và tần suất lên tới hơn 2 lần/tháng thì đó là điều không bình thường. Đái dầm được y học gọi là “di chứng về đêm” hay ” đái dầm về đêm “.

2. Phân loại đái dầm

Đái dầm có hai loại là đái dầm nguyên phát và thứ phát.

Phần lớn những người đái dầm là nguyên phát. 2 đến 4% trẻ đái dầm tiếp tục đến tuổi trưởng thành. Tác hại của đái dầm là rối loạn tâm lý do tổn thương lâu dài đến lòng tự trọng .

Đái dầm thứ phát ở trẻ em có thể xảy ra bất kể ngày đêm, nằm hay không nằm, tỉnh hay không tỉnh, ngoài đái dầm còn có các triệu chứng lâm sàng và biểu hiện bệnh lý khác rõ ràng hơn, phần lớn là tổn thương thực thể như: tắc nghẽn đường tiết niệu dưới , viêm bàng quang , bàng quang thần kinh (rối loạn tiểu tiện do bệnh lý thần kinh), v.v., chủ yếu là đồng thời và thoáng qua, và có thể cải thiện cùng với sự cải thiện của các tổn thương khác.

Trong trường hợp bình thường, trẻ bắt đầu kiểm soát được việc đi tiểu khi được 3-4 tuổi, nếu sau 5-6 tuổi mà trẻ vẫn thường xuyên tè dầm, chẳng hạn như hơn hai lần một tuần và kéo dài trong 6 tháng thì được gọi là ” đái dầm “. ” trong y học.

3. Nguyên nhân gây bệnh đái dầm

  • Yếu tố di truyền

Đái dầm ban đêm thường di truyền trội trong gia đình, nếu cả bố và mẹ đều bị đái dầm ban đêm thì con cái họ có 3/4 khả năng đái dầm. Nếu cha hoặc mẹ đã từng đái dầm thì con của họ có 1/2 khả năng mắc bệnh.

  • Yếu tố bệnh tật

Giun kim ( giun kích thích lỗ niệu đạo ), nhiễm trùng đường tiết niệu , bệnh thận, viêm cục bộ lỗ niệu đạo, nứt đốt sống , chấn thương tủy sống , rối loạn chức năng thần kinh xương cùng , động kinh, thiểu sản não, thể tích bàng quang nhỏ, v.v., Tuy nhiên, đái dầm do bệnh chỉ chiếm một tỷ lệ nhỏ. Hầu hết chứng đái dầm của trẻ có liên quan đến yếu tố tinh thần, thói quen vệ sinh và yếu tố môi trường.

  • Ngủ sâu, không thể thức dậy kịp thời để đi tiểu

Một số trẻ chưa được tập đi tiểu như dùng bỉm lâu ngày, bố mẹ không đánh thức trẻ dậy vào ban đêm, dắt trẻ đi vệ sinh, thậm chí có một số bố mẹ còn giúp trẻ đi tiểu khi ngủ trên giường, dẫn đến hậu quả là trong thói quen đi tiểu trong khi ngủ. Lâu dần, chứng đái dầm ban đêm dễ xảy ra.

  • Kiểm soát bàng quang vào ban đêm bị rối loạn

Bệnh nhân đái dầm ban đêm có thể cải thiện các triệu chứng và ngừng đái dầm khi họ lớn lên, nhưng có thể mất vài năm để chấm dứt đái dầm ban đêm, thậm chí có 1% số người tiếp tục đái dầm sau khi bước vào tuổi thiếu niên.

  • Yếu tố môi trường

Môi trường mới đột ngột; thay đổi khí hậu như lạnh, v.v. Ngoài ra, trẻ uống quá nhiều nước trước khi đi ngủ, ăn dưa hấu và các loại trái cây có hàm lượng nước cao, có tác dụng lợi tiểu;

  • Không sản xuất đủ hormone kiểm soát nước tiểu ADH

Ngoài ra, 20-30% trẻ đái dầm ban đêm không thể sản xuất đủ hormone kiểm soát nước tiểu ADH trong khi ngủ, đây là loại hormone được cơ thể con người sản xuất tự nhiên và có thể làm giảm lượng nước tiểu.

4. Phương pháp điều trị đái dầm

Các phương pháp chữa bệnh đái dầm bạn nên tham khảo:

4.1. Điều trị chung

Không nên trách móc, đánh mắng mà nên động viên, khích lệ để trẻ có quyết tâm chữa đái dầm. Cha mẹ dành cho con cái rất nhiều sự quan tâm và yêu thương. Không uống nước sau bữa tối, đi tiểu trước khi đi ngủ, đánh thức trẻ đi tiểu 1, 2 lần trong đêm.

4.2. Điều trị bằng thuốc

  • Imipramine: Là chất kích thích trung tâm có thể làm giảm độ sâu của giấc ngủ, uống 25-50 mg mỗi tối trong 3-4 tháng liên tục. Nếu bệnh tái phát sau khi ngừng thuốc, có thể dùng lại thuốc.
  • Thuốc chẹn phó giao cảm: propensine hoặc oxybutynin ( Oxybutynin , tức là ditropan , làm loãng nước tiểu). Uống trước khi đi ngủ có thể làm giãn cơ detrusor và ức chế sự co bóp của bàng quang.
  • Ephedrine 25mg uống trước khi đi ngủ. Có thể tăng co bóp cổ bàng quang và niệu đạo sau.

4.3. Rèn luyện bàng quang

Hướng dẫn trẻ kéo dài thời gian đi tiểu trong ngày càng nhiều càng tốt, dần dần kéo dài từ 1/2 đến 1 giờ một lần đến 3 đến 4 giờ một lần để mở rộng dung tích bàng quang.

4.4. Luyện phản xạ có điều kiện

Sử dụng bộ thiết bị báo đái dầm để luyện cho trẻ thức dậy trước khi đái dầm. Đặt miếng đệm điện tử dưới cơ thể trẻ và kết nối với chuông điện, sau khi miếng đệm điện tử bị nước tiểu làm ướt, kết nối mạch điện để chuông điện phát ra âm thanh, đánh thức trẻ dậy đi tiểu, nếu hiệu quả không tốt, imipramine có thể được thêm vào để giảm bớt độ sâu của giấc ngủ.

Thông thường, sau 1 đến 2 tháng tập luyện, có thể chữa khỏi 70 đến 80% bệnh đái dầm ban đầu.

Bạn cần lưu ý khi dùng những loại thuốc kháng sinh. Bởi chúng có thể gây nhiều tác dụng phụ không mong muốn ảnh hưởng đến chức năng các bộ phận trong cơ thể. Hãy gọi hotline 087.658.8866 để được các chuyên gia tư vấn nhé!